Chẳng phải là may mắn sao?

"Đồ trang sức của một ngôi nhà chính là những người bạn thường xuyên đến đó...”

"Chào cậu, Claudia, cậu có nhớ tớ không? Sally Maklin? Tên đầy đủ là Sally Maklin Davis ấy? Tớ xin được địa chỉ e-mail của cậu từ Judy ở Wisconsin. Tuần sau tớ có ghé qua Washington để đến thăm một người họ hàng. Hy vọng chúng ta có thể gặp nhau ăn trưa, được chứ?".

Tôi đọc đi đọc lại cái e-mail này và cố đợi não mình bật ra một ý nghĩ quen thuộc nào đó. Sally Maklin. Hừ. Không một điều gì hiện lên cả. Không một hình ảnh nào được hình thành. Không một ký ức nào nảy ra.

"À, đợi đã, liệu đây có phải là cô bạn tóc nâu suốt ngày buộc đuôi ngựa thật cao và có nhiều tàn nhang trên mũi, và đã từng đến nhà tôi chơi một lần từ hồi lớp 1?". Tôi băn khoăn như thế. Đúng rồi, cô bạn đó tên là Sally.

chang phai la may man sao 1

Tôi chỉ nhớ được đến thế thôi. Trời đất, tôi đã không hề nghĩ đến hay nhớ đến hay gặp bạn ấy từ hồi… từ hồi… chà, đã lâu lắm rồi.

Sự tò mò của tôi bắt đầu nổi lên và tôi viết lại rằng tôi có nhớ chúng tôi đã học chung lớp 1 ở trường tiểu học McKinley ở Wisconsin (mặc dù những ký ức này đối với tôi rất lờ mờ). Tôi cũng đồng ý gặp cậu ấy để ăn trưa. Vì tôi tò mò mà. Tại sao một người lại muốn gặp lại tôi sau rất nhiều năm cơ chứ?

Chúng tôi hẹn nhau ở một tiệm ăn nhanh trong trung tâm thương mại, nằm ở khoảng giữa nhà tôi với nhà người họ hàng của cậu ấy.

Sáng hôm đó, khi chuẩn bị quần áo, tôi chợt nghĩ rằng Sally bây giờ chắc chắn không còn là cô bé đầy tàn nhang trên mũi với mái tóc nâu lúc nào cũng buộc đuôi ngựa thật cao. Nên tôi bỗng thấy mình hơi kỳ quặc: Làm thế nào mà chúng tôi nhận ra nhau được? Làm sao chúng ta nhận ra một khuôn mặt mà chúng ta đã không nhìn thấy trong gần 20 năm? Nhất là bởi lần gần nhất chúng ta nhìn thấy người đó là khi họ còn bé, và bây giờ họ đã lớn? Tôi bỗng cảm thấy hơi lo lắng. Chúng tôi sẽ nói về những chuyện gì? Sẽ thế nào nếu Sally trở thành một con người lạ lùng? Sẽ thế nào nếu chúng tôi có những suy nghĩ khác hẳn nhau về tất cả mọi việc và rồi chẳng có chuyện gì để nói?

chang phai la may man sao 2

Trên đường tới trung tâm thương mại, tôi nghĩ mình quá bốc đồng khi đồng ý gặp Sally. Một mặt, tôi thích thú vì một người bạn quá cũ còn nhớ đến mình. Mặt khác, tôi cứ tò mò không biết tại sao. Liệu người đó có ý đồ xấu gì không? Bạn biết đấy, bây giờ không thiếu gì những kiểu lừa đảo bắt đầu từ việc liên hệ qua mạng. Tôi bắt đầu hối hận đến mức suýt quay về. Nhưng trong khi mải suy tính như vậy thì tôi đã tới nơi rồi.

Khắp trong tiệm ăn là những bàn có hai người hoặc cả nhóm người. Không ai ngồi một mình cả. Và bất chợt, Sally xuất hiện: Một cô gái thanh mảnh bước nhanh về phía tôi, tay dang rộng và ôm tôi một cái thật chặt. Tôi đã nhận ra Sally ngay lập tức.

Bước đi của cậu ấy vẫn như nhún nhảy, khiến cho mái tóc nâu buộc đuôi ngựa cứ đung đưa, và nụ cười tươi tắn khiến người khác chẳng còn chú ý đến những nốt tàn nhang màu nâu trên mũi cậu ấy. Sally có một vẻ thoải mái và thân thiện như thể chúng tôi vẫn gặp nhau hằng ngày vậy.

Chỉ trong vài phút, chúng tôi đã bắt đầu ăn và bắt đầu nói chuyện về cuộc sống của nhau. Sally gọi món bít-tết với nước sốt bạc hà, rồi cậu ấy nói về gia đình, về trường đại học thứ hai mà cậu ấy mới bắt đầu, về việc làm thêm, và về những người bạn chung của chúng tôi hồi xưa.

chang phai la may man sao 3

- Cậu biết không - Bỗng một khoảnh khắc, Sally nói nhỏ như thì thầm – Cái lần mà tớ ghé nhà cậu chơi và được mẹ cậu mời ăn bít-tết ấy… đó là lần đầu tiên trong đời tớ được ăn thịt bò… Cậu có thể không tin chứ ở nhà tớ hồi đó khó khăn lắm… Mẹ tớ một mình nuôi ba chị em tớ và kể cả Giáng sinh, nhà tớ cũng không bao giờ có thịt bò để ăn đâu… Tớ vẫn nhớ mẹ cậu cho tớ ăn món bít-tết với rất nhiều nước sốt bạc hà, lại còn bảo tớ mang về nhà một hộp nữa… Mẹ cậu thực sự là một người đặc biệt và tớ đã học được rất nhiều từ cách mẹ cậu đối xử với mọi người… Kể từ hôm đó, tớ đã nghĩ chắc chắn tớ không bao giờ quên được gia đình cậu…

Hóa ra Sally vẫn còn nhớ mẹ tôi. Đúng, tôi cũng bắt đầu nhớ ra cái lần Sally ghé nhà tôi vì chúng tôi được tan học sớm. Mẹ tôi còn dạy Sally làm món thạch. Chỉ một chút thời gian buổi chiều của mẹ tôi mà tôi không ngờ đã khiến Sally ghi nhớ đến như vậy. Tôi vừa thấy tự hào vì lòng biết ơn mà Sally vẫn dành cho mẹ tôi, vừa thấy hơi ngượng vì ban đầu đã nghĩ rằng Sally muốn gặp tôi chỉ vì một lý do hời hợt (hay thậm tệ) nào đó.

Sau đó, tôi nhắc Sally nhớ gọi điện cho tôi nếu lần sau cậu ấy lại ghé đến Washington.

Khi chúng tôi thanh toán tiền và chuẩn bị ra về, Sally lấy điện thoại ra để chụp một bức ảnh. Một người phục vụ nói sẽ chụp giúp chúng tôi cho đẹp hơn.

- Cảm ơn - Sally tươi cười nói với cô gái phục vụ - Bọn mình đã không gặp nhau gần 20 năm đấy. Cô phục vụ tròn mắt.

- Vậy nhân dịp gì mà hai chị lại gặp nhau vậy?

Tôi chưa kịp đáp thì Sally đã nhanh chóng nói:

-Vì bọn mình tìm lại được nhau thì gặp nhau thôi. Như thế chẳng phải may mắn sao?

- Tôi cũng nghĩ vậy, thật may mắn khi nối lại được một tình bạn cũ, mà khởi nguồn là một buổi chiều ngắn ngủi nhưng ấm áp của mẹ tôi gần 20 năm trước.

THỤC HÂN (Dịch)

Video đang được xem nhiều nhất

Please wait...

Kết nối

BXH MV